Tuesday, November 21, 2017

U.S President Trump could be a mediator?

Bài viết này trả lời 1 câu hỏi rất đơn giản nhưng lại phải đọc lại nhiều kiến thức cũ về công pháp quốc tế để có trích dẫn đúng. Làm mỏi mắt mà thấy hay hay.

Mình viết bài này từ link này :


Sẽ update bản Tiếng Việt sau nếu mình dịch. 

Tài liệu tham khảo: 

·        Charter of the United Nations 1945;
·        United Nations Convention on Law of the Sea 1982;
·        Pact of Bogotá 1948;
·        Handbook on the Peaceful Settlement of Disputes between States;
·        United Nations Guidance for Effective Mediation;
·        The 1907 Hauge Convention for the Pacific Settlement of International Disputes;
·        The 1936 Inter-American Treaty;
·        The 1964 Protocol to Charter of the Organization of African Unity;
·        The Manila Declaration on the Peaceful Settlement of International Disputes.

Whether or not U.S President Trump could be a mediator in a States’ dispute over international seas and sovereignty?

·        Mediation is one of the peaceful means to settle disputes as stated in the Charter of the United Nations 1945 (“UN Charter”)[1] and the United Nations Convention on Law of the Sea 1982 (“UNCLOS”)[2]. According to these UN Conventions, mediation is a method where a third party intervenes to reconcile the claims of the contending parties[3].
·        The primary requirement of the procedure is informality and confidentiality.[4] An offer of mediation may be accepted by a written agreement. It cannot be imposed without parties’ consent. Then, mediation can be undertaken by a single State or within the framework of an international organization such as the United Nations. Within the United Nations, the Security Council might appoint a committee of the Security Council to give advice as the mediator.
·        The mediator is to be chosen by mutual agreement of the parties[5], who are “trained neutral person,”[6]experience, skills, knowledge and cultural sensitivity for the specific conflict situation.”[7]
·        The function of the mediator is to support both parties in the settlement of the dispute in the simplest and most direct manner[8]. Besides, the mediator should reconcile the opposing claims and appease the feelings of resentment between the States[9]. He is expected to offer concrete proposals for a solution and a settlement of substantive issues related to a dispute.  However, his proposals represent nothing more than recommendations. A time-limit for mediation has been established for the work of mediation. The mediator shall determine a period of time for the parties to reach some solutions.[10]
·        The outcome of the process is not binding upon the parties [11]. The final results of the mediation if accepted by the parties may be embodied in an agreement or result in a further negotiation between the parties. In case of failure of the mediation, no legal obligations arise. Parties shall continue to seek another peaceful solution. Should the parties fail to settle by peaceful settlement, they shall refer their dispute to the Security Council in accordance with the UN Charter [12].However, the mediator might take on themselves the rendering of further assistance such as a financing or guaranteeing the implementation of the findings of the mediation[13].
·        Mediation has both advantages and disadvantages as compared to other methods of dispute settlement.  It is more flexible than arbitration or judicial settlement. It leaves more room open for the wishes of the contending parties and the initiatives of the third party.  The parties remain in control of the outcome.  Their proceedings can be conducted in secret.  However, the proceedings cannot be started and be effective without the consent, cooperation, and goodwill of the parties.  The proposed settlement is no more than a recommendation without any binding force upon the parties.
·        Therefore, provided that U.S President Trump receives acceptance from both Vietnam and China, he could be a mediator in a dispute over international seas and sovereignty between these two States.

[1] Article 33(1) of the UN Charter: “The parties to any dispute, the continuance of which is likely to endanger the maintenance of international peace and security, shall, first of all, seek a solution by negotiation, enquiry, mediation, conciliation, arbitration, judicial settlement, resort to regional agencies or arrangements, or other peaceful means of their own choice.”
[2] Article 279, Obligation to settle disputes by peaceful means of UNCLOS 1982: “States Parties shall settle any dispute between them concerning the interpretation or application of this Convention by peaceful means in accordance with Article 2, paragraph 3, of the Charter of the United Nations and, to this end, shall seek a solution by the means indicated in Article 33(1), of the Charter.” See also: Supra note 1.
[3] Handbook on the Peaceful Settlement of Disputes between States, p.40: “Mediation is a method of peaceful settlement of an international dispute where a third party intervenes to reconcile the claims of the contending parties and to advance his own proposals aimed at a mutually acceptable compromise solution”.
[4] Article XII of the 1948 Pact of Bogotá.
[5] Handbook on the Peaceful Settlement of Disputes between States, p.42: “Mediation cannot be imposed upon the parties to an international dispute without their consent or their acceptance of the particular mediator”. See also: Article III of the 1936 Inter-American Treaty on Good Offices and Mediation, Article XII of the 1948 Pact of Bogotá and Article XX of the 1964 Protocol to Charter of the Organization of African Unity.
[6] http://www.un.org/en/ombudsman/medservices.shtml
[7] United Nations Guidance for Effective Mediation, p.7: “…mediator with the experience, skills, knowledge and cultural sensitivity for the specific conflict situation. The mediator should be considered objective, impartial and authoritative and be a person of integrity. The mediator needs a level of seniority and gravitas commensurate to the conflict context and must be acceptable to the parties...”
[8] Article XII of the 1948 Pact of Bogotá: “assist the parties in the settlement of controversies in the simplest and most direct manner, avoiding formalities and seeking an acceptable solution”.
[10] Article IV of the 1936 Inter-American Treaty
[11] Article 6 of the 1907 Hauge Convention for the Pacific Settlement of International Disputes.
[12] Article 7, Section I, Manila Declaration on the Peaceful Settlement of International Disputes.
[13] Indus Basin dispute case between India and Pakistan. Signed at Karachi on 19 September 1960, United Nations, Treaty Series, vol. 444, p. 259;ibid., p. 207; ibid., vol. 419, p. 126. See also: Handbook on the Peaceful Settlement of Disputes between States, p.44:”…Through the mediation of the International Bank for Reconstruction and Development, that particular engineering measures should be worked out to increase the water supply in the region. In 1960, then, after intensive negotiations undertaken by the Bank, a treaty was signed by the parties which specifically provided for such a plan, while another agreement concerning the financing of the project was signed by a group of countries and the Bank”.

Google, Facebook in Art.34.4 of the draft law on cybersecurity

Bản này sẽ update bản Tiếng Việt sau (nếu mình nhớ). Gần đây bạn mình hay hỏi về chuyện này, mình đã giải thích cho bạn, nay viết rồi up lên đây.

Đoạn này được cắt từ bài viết 13 trang của mình về ý nghĩa pháp lý của dự thảo, ở 1 số khía cạnh nhất định chứ ko bao quát hết các vấn đề. Chủ yếu là về tự do ngôn luận, Big data, trí tuệ nhân tạo và free flow data. 

The draft law on cybersecurity  (Dự thảo luật an ninh mạng) : Đây

The Draft : The draft law on cybersecurity 

Article 34.4 of the Draft specifies: “Foreign firms providing telecommunication and Internet services in Vietnam shall comply with Vietnamese regulations, respect national sovereignty, interests and security, user interests, obtain licenses, locate their representative offices and servers in Vietnam, and secure user data and accounts...
This requirement has proven to be the most controversial in the past few days among the public in Vietnam. Many Vietnamese are concerned that Google, Facebook and other social media platforms, email providers, and cloud computing service providers will leave Vietnam’s market soon. However, “Internet services” in Article 34.4 are “a form of telecommunications services, including Internet access service and Internet connection services[1]” while Facebook, Google, other social media platforms is Social networking[2].
Therefore, Google, Facebook, other social media platforms, email providers, and cloud computing service providers are not the subject in this context.

[1] Article 3(2) of Decree No. 72/2013/ND-CP dated July 15, 2013 on the management, provision, and use of Internet services and online information:
2. Internet services are a form of telecommunications services, including Internet access service and Internet connection services:
a) Internet access service is the services that allow Internet users to access the Internet;
b) Internet connection service is the service that allows Internet service providers and telecommunications service providers to connect with each other to share Internet load.
[2] Article 3(22) of Decree No. 72/2013/ND-CP dated July 15, 2013 on the management, provision, and use of Internet services and online information:
22.Social networking site is a system of information that provides its users with services such as storage, provision, use, search, sharing, and exchange of information, including the provision of private websites, forums, online chats, audio and video sharing, and other similar services.


Điều 34(4) của Dự thảo quy định: "Các công ty nước ngoài cung cấp dịch vụ viễn thông và Internet tại Việt Nam phải tuân thủ các quy định của Việt Nam, tôn trọng chủ quyền, lợi ích và an ninh quốc gia, lợi ích của người sử dụng, xin giấy phép, đặt văn phòng đại diện và máy chủ tại Việt Nam, và tài khoản ... "
Điều khoản này trở thành một trong những vấn đề gây tranh cãi ở Việt Nam. Nhiều người lo ngại rằng Google, Facebook và các phương tiện truyền thông xã hội khác, email và dịch vụ điện toán đám mây sẽ sớm rời thị trường Việt Nam. Tuy nhiên, "dịch vụ Internet" trong Điều 34.4 là "một hình thức dịch vụ viễn thông, bao gồm dịch vụ truy cập Internet và các dịch vụ kết nối Internet" trong khi Facebook, Google và các nền tảng truyền thông xã hội khác là Mạng xã hội.[1].
Do đó, Google, Facebook, các phương tiện truyền thông xã hội khác, email và dịch vụ điện toán đám mây không phải là đối tượng được nói đến trong điều khoản này.

[1] Điều 3 (22) Nghị định số 72/2013 / NĐ-CP ngày 15 tháng 7 năm 2013 về quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trực tuyến:
22. Mạng xã hội (social network) là hệ thống thông tin cung cấp cho cộng đồng người sử dụng mạng các dịch vụ lưu trữ, cung cấp, sử dụng, tìm kiếm, chia sẻ và trao đổi thông tin với nhau, bao gồm dịch vụ tạo trang thông tin điện tử cá nhân, diễn đàn (forum), trò chuyện (chat) trực tuyến, chia sẻ âm thanh, hình ảnh và các hình thức dịch vụ tương tự khác..


Bài viết phi lợi nhuận, nhằm mục đích lưu trữ và đưa ra ý kiến cá nhân của mình về 1 vấn đề nào đó mình thấy hay.
Tiếng Việt ở phía dưới.

Khai Silk was once regarded as one of Vietnam’s top-tier textile producers with a 30 year history. Khai Silk is now facing a serious allegation that may bring down the brand as local consumers urge a complete boycott of Khai Silk products.
The Khai Silk scandal broke out when a customer bought 60 Khai Silk-branded scarves at the Hang Gai shop in Hanoi for VND644,000 ($28) each. However, one scarf had two tags including “Khai Silk Made in Vietnam” and “Made in China.” The customer said they checked the rest of the scarves and found signs that other “Made in China” tags had been removed.
Khai Silk Group Chairman, Mr. Khai said in an interview that the scarves were imported from China. He has apologized and offered compensation to customers. Mr. Khai admitted that Khai Silk had been selling “Made-in-China” products since the 1990s. This deception has widely affected many customers.
According to Vietnam’s Law on Consumer Protection, Khai Silk has violated several regulations including Origin[1] and Counterfeit goods[2] by putting “Made in Vietnam” tags onto Chinese- made products.
Further, since the damages related to this violation has exceeded VND 30,000,000 ($1315), the case has satisfied conditions to transfer this case to the Economic Investigation Agency to investigate the case[3].
Moreover, considering the seriousness of these acts of violating the provisions of law in commercial business, the investigating bodies still need other incriminating evidence to clarify the elements which constituted this violation in order to take this case further to criminal court.
The elements comprising this violation include: (1)The subject matter of the crime in relation to the Khai Silk Group and its affiliated stores (the specific store at 113 Hang Gai selling products labeled as fake); and (2)The objective of the crime is to determine the method of violation of Khai Silk and the damages from the violation to society and objects as protected by law.

[1] Article 15 of Decree 43/2017/ND-CP dated April 14th, 2017 of the Government on good labels.
[2] Article 3(8.e) of Decree 185/2013/ND-CP dated November 15th, 2013 of the Government on the penalties of administrative violations in commercial activities, production of, trading in counterfeit goods or banned goods and protection of consumer rights.
[3] Article 192(1) of Criminal Code 2015 No. 100/2015/QH13.

Khaisilk từng được coi là nhà sản xuất hàng dệt may hàng đầu của Việt Nam với lịch sử hơn 30 năm. Bây giờ, Khaisilk đang phải đối mặt với một cáo buộc nghiêm trọng có thể làm ảnh hưởng thương hiệu khi người tiêu dùng đang yêu cầu một cuộc tẩy chay hoàn toàn.
Vụ tai tiếng xảy ra khi một công ty mua 60 chiếc khăn mang nhãn hiệu Khaisilk tại cửa hàng Hàng Gai ở Hà Nội với giá 644.000 đồng (28 đô la) mỗi chiếc. Tuy nhiên, một chiếc khăn đã có hai nhãn bao gồm "Khaisilk Made in Vietnam" và "Made in China", phần còn lại của lô hàng có dấu hiệu cắt bỏ nhãn mác “Made in China”.
Chủ tịch Tập đoàn Khaisilk, ông Khải, cho biết trong một cuộc phỏng vấn rằng những chiếc khăn lụa của công ty được nhập khẩu từ Trung Quốc. Ông đã xin lỗi và đề nghị bồi thường cho khách hàng. Ông Khải cũng thừa nhận rằng công ty của ông đã bán các sản phẩm được sản xuất tại Trung Quốc từ những năm 1990. Sự lừa dối này đã làm ảnh hưởng nhiều khách hàng.
Theo Luật Bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam, Khaisilk đã vi phạm một số quy định bao gồm Xuất xứ hàng hóa[1] và Kinh doanh hàng giả[2] bằng cách đưa nhãn "sản xuất tại Việt Nam" vào các sản phẩm được sản xuất tại Trung Quốc. Xét về quy mô cũng như mước độ thiệt hại, hành vi vi phạm này đã vượt qua mức 30 triệu đồng (1315 đô la), vụ việc đã đủ căn cứ, điều kiện để chuyển cho cơ quan điều tra kinh tế để điều tra và làm rõ[3].
Thêm vào đó, xét tính chất nghiêm trọng của hành vi vi phạm quy định pháp luật trong lĩnh vực kinh doanh thương mại, cơ quan điều tra vẫn cần làm rõ các bằng chứng khác để xác định yếu tố cấu thành tội phạm để  chuyển vụ việc cho tòa án hình sự, bao gồm (1) Mặt chủ thể của tội phạm trong mối liên hệ giữa tập đoàn Khaisilk và các cửa hàng trực thuộc của tập đoàn này, cũng như cửa hàng cụ thể tại số 113 Hàng Gai trong việc kinh doanh các sản phẩm có nhãn mác giả; và (2) Mặt khách quan của tội phạm để xác định phương thức vi phạm của Khaisilk và những thiệt hại từ sự vi phạm đối với xã hội và đối tượng được pháp luật bảo vệ.

[1] Điều 15 của Nghị định 43/2017/NĐ-CP ngày 14 tháng 4 năm 2017 về  Nhãn hàng hóa
[2] Điểm e, Khoản 8, Điều 3 của Nghị định 185/2013/NĐ-CP ngày 15 tháng 11 năm 2013 về quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động thương mại, sản xuất, buôn bán hàng giả, hàng cấm và bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.
[3] Khoản 1 Điều 192, Bộ Luật hình sự 2015.

Wednesday, November 15, 2017


Tất nhiên là 1 con mọt truyện với thành tích 6 năm cân các thể loại ngôn tình, đam mỹ, xuyên không, huyền huyễn ..... và đã từng ngoài giáo trình và truyện thì không tiếp xúc bất kì vật thể khác (cả con người) trong 4 tháng liên tục.

Cho nên, vẫn là lưu lại list các loại truyện để sau này đọc lại, nếu không sẽ "bị quên" - vậy sẽ rất buồn. Tất nhiên kì tích trước năm 18 tuổi, vẫn là không nên nhắc lại làm gì.

Tiếc 1 điều, bây giờ vào hiệu sách, nhìn 1 loạt truyện tranh mới thấy ngán, hồi đó không có tiền, cha mẹ cấm xem thì lén lút xem, giờ tự làm ra tiền thì lại không dám mua -_-  Giá có thể mua 1 bộ "Quản gia ác ma" thì tốt biết mấy.

1, Bạch quỷ - Cửu lộ phi hương (Nov.2017)
Review từ WP của bạn này : https://lonelythorn.wordpress.com/2013/12/17/review-bach-quy-tap-cuu-lo-phi-huong/

( 1 ngày nào đó, nhất định sẽ để cho mọi người được thưởng thức bản dịch tiểu thuyết tiếng Trung- đứa con tâm huyết của mình chứ không đi đọc bản dịch của người khác nữa )

Từ từ update sau

Thursday, August 3, 2017

[Cảm] Get hard

Fear, uncertainty and discomfort are your compasses toward growth

I am writing this "..." with one eye. Life is so hard sometimes, but you have to be strong even though you are alone. 

Riding my honey back to my sweet home while my eyes is crying like I was kicked by an asshole. Staying alone like an old woman can not find a man for hershelf. 

I've just had a new job, everything is not bad.  I registered 2 courses which I used to dream about every night.

Now, I have only one eye. I am still fucking awesome, no matter how lonely could be.

It's the end of the day, I got a bunch of things to talk about and no one to talk to.

The super big thing is I have only one eye.

The second thing is I got many invitations for job.

3rd thing is I am following my dream .

Finally, i am so damn sad.

Saturday, June 10, 2017

[Cảm]Lần này bạn đi một mình

Vẽ ra 1 kế hoạch và ngắm nhìn nó thay đổi.

Khi không thể thay đổi được gì thì thưởng thức sự thay đổi cũng là 1 cảm giác yêu thích.

Wednesday, June 7, 2017

[Cảm]Kết thúc và khởi đầu

Kết thúc của 1 việc là khởi đầu cho 1 việc mới.

Ban đầu muốn viết điều gì đó về những đất nước mình có may mắn được đi qua. Nhưng kết lại tất cả lại là khao khát được đến nơi đó 1 lần nữa.

Bắt đầu cho kế hoạch 3 năm để thực hiện điều này.
Và 6 năm cho lời mình từng nói với chú nhân viên hải quan.

Tuổi trẻ ấy, là không có thời gian. Còn dám đi, còn chưa sợ mệt thì còn là tuổi trẻ.

Tốt nhất là không nên nói cái kế hoạch ra, giữ trong đầu và thực hiện nó. Vì khi nói ra, số ng cho là bạn điên thì nhiều không đếm xuể. Nhưng khi bạn thực hiện được rồi, thì số người tìm bạn xin ý kiến cũng nhiều y chang như vậy.

Đã qua 1 lần, còn ngây thơ lần thứ 2 à?